Hoa Bướm (Pansy)

30 Tháng Tư 201510:29 SA(Xem: 5547)
53Vote
41Vote
31Vote
21Vote
11Vote
3.67
hoa-buom-pansy-hong
Hoa Bướm - Pansy. ViDieu (PhoVietNam)
Hoa Bướm - Pansy

Người Việt thường gọi Em là hoa Păng-xê, hoặc hoa bướm.

Păng-xê có thể bắt nguồn từ chữ "pensée" trong tiếng Pháp hoặc "pansy" trong tiếng Anh.

Tên Latin của Em là Violatricolor. Em thuộc họ Violet (Violaceae); "tricolor" là ba màu. Thật vậy, nhìn xem dù ở sắc màu nào, Em vẫn luôn chứa đựng 3 màu trên một bông hoa. Đây là đặc trưng của riêng hoa Păng-xê nhà Em.

Pansy là biểu tượng của tính khiêm tốn và sự chung thủy. Từ lâu, Em đã được những người đang yêu trao gửi cho nhau như lời nhắn nhủ thương nhớ "Thinking of You". Tuy nhiên, theo dân gian, người ta cho rằng không nên hái đóa hoa Păng-xê khi trên nó có đọng giọt sương, bởi vì như thế có thể gây nên cái chết của người yêu và rất nhiều nước mắt sẽ phải tuôn rơi...

Pensée hoặc Violet, theo người Pháp, có một truyền thuyết như sau:

"Ở một tỉnh miền nam nước Pháp, nơi có những cánh đồng cỏ xanh rì như những dãy lụa xanh thăm thẳm, lóng lánh trong ánh nắng là những dòng suối trong veo, những thảm hoa tươi thắm sặc sỡ màu sắc của sự phồn vinh, những đàn bò thản nhiên gặm cỏ, từng đàn gia súc chen chúc nhau, nơi đó có một trang trại rộng xa ngút ngàn của một vị Bá tước đầy quyền uy và giàu có.

Ông ta có tất cả mọi thứ quí giá nhất trên đời, nhưng điều mà ông ta hãnh diện nhất đó chính là

cậu con trai duy nhất. Cậu chủ Anfaret là một chàng trai thật tuyệt vời, rất đẹp trai, thông minh, hào hoa phong nhã.

Violet là một cô gái con nhà nghèo, nhà nàng nghèo nhất trong vùng, thuộc tầng lớp bần cùng nhất trong xã hội lúc bấy giờ. Nàng không có một sắc đẹp lộng lẩy nhưng vẻ hiền dịu trong trắng thanh thoát thơ ngây toát ra từ gương mặt dịu dàng như Đức mẹ của nàng đã khiến cả khu vườn như bừng sáng, khu vườn nhờ có bàn tay nàng càng rực rỡ sắc hoa. Và cũng chính gương mặt như thiên thần ấy đã làm cho trái tim chàng Anfaret rung động.

Vượt qua khoảng cách giai cấp, họ đến với nhau thật nồng nàn say đắm, nhưng vào thời đó sự khác biệt giai cấp đã gây ra bao mối tình, không ai chấp nhận mối tình ấy và rồi tình yêu đó đã đến tai cha mẹ chàng, sóng gió bắt đầu nổi lên cho đôi bạn trẻ.

Cha chàng trai đã nổi trận lôi đình, ông cảm thấy thật nhục nhã và ra sức ngăn cản tình yêu của họ, mẹ chàng thì ngày càng căm ghét ra sức hành hạ nàng Violet, nhưng nàng vẫn cắn răng chịu đựng tất cả.

Nhưng Anfaret là một chàng trai kiên định, chàng không vì thế mà khuất phục…chàng vẫn tìm đến Violet dù nàng cố tình tránh mặt. Ngày qua ngay cha mẹ chàng rất tức giận, Bá tước cố tìm mọi cách ngăn cản họ, nhưng vẫn bất lực.

Cuối cùng, một hôm ông ta đã nghĩ ra một cách, bèn gọi Anfaret lại và nói : “Ta sẽ không ngăn cản con nữa, nhưng con phải hứa với ta một điều kiện, con phải lên Paris học thành tài, sau 5 năm trở về ta sẽ cho con cưới Violet.”

hoa-buom-pansy
Hoa Bướm - Pansy. ViDieu (PhoVietNam)

Trước quyết định đó, đôi bạn trẻ đành phải xa nhau và hứa hẹn ngày trở về. Đêm cuối cùng bên nhau, nước mắt nàng thấm đẫm vai áo chàng, Anfaret hứa rằng sẽ trở về để cưới nàng làm vợ, chàng hứa rằng sẽ viết thư về thường xuyên cho nàng, hãy vững tin và chờ chàng trở về. Violet ở lại trang trại chịu mọi sự hành hạ của gia đình Bá tước.

Ngày ngày nàng mong thư của Anfaret, nhưng đều bị gia đình của chàng giấu, không cho biết. Một hôm họ đưa cho nàng một bức thư, với lời nhắn: “Anfaret đã đính hôn với một cô gái khác”. Nàng buồn bã rời khỏi trang trại và biệt tin.

Khi anfaret trở về, chàng không nhìn thấy Violet ở trang trại nữa, nên đã đi khắp nơi tìm kiếm. Chàng được một cậu bé dẫn đến một vùng đất xa hẻo lánh. Nơi đó có một căn nhà nhỏ, Violet khuôn mặt trắng bệch, gầy gò nằm trên chiếc giường được phủ bằng rơm.

Anfaret bàng hoàng đau đớn, chàng vừa chạy đến quì bên nàng thì cũng là lúc nàng nhắm mắt, không còn kịp nhìn thấy Anfaret. Chàng bật khóc gào thét tên Violet, van xin mọi người hãy cứu lấy nàng…nhưng …mọi người đều quay đi và rơi lệ…Violet đã mãi mãi ra đi mà không kịp nhìn thấy gương mặt của người nàng yêu dấu và chờ đợi….

Rồi một ngày cuối đông, vì kiệt sức và cũng vì quá đau khổ chàng Anfaret đã gục ngã trút hơi thở sau cùng bên mộ nàng Violet. Di chúc sau cùng chàng chỉ muốn được chôn chung cùng nàng.

Mùa đông lạnh lẽo trôi qua, mùa xuân lại trở về nơi trang trại, nơi đây chỉ còn lại vợ chồng Bá tước già hiu quạnh, ai cũng tiếc thương cho mối tình của chàng Anfaret và nàng Violet. Một buổi sáng thức dậy, người ta bỗng chợt nhìn thấy trên mộ hai người xuất hiện một nhánh hoa màu tím."


ViDieu (PhoVietNam)
April 30, 2015
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn